Chỉ Còn Mình Anh Người ra đi để sầu úa lên trăng vàng Để xuân chết trên đồi vắng. Lệ chia ly nàng còn thấm đôi vai này Tạ từ mà nụ hôn nồng đêm cuối vẫn còn tha thiết. Em hỡi mình đã không chung tình duyên xa rồi Ta hờn trách nhau chi cho lòng nghẹn ngào chua xót Thôi mình xoá cho nhau niềm đau cơn hận Để thuyền lòng nhẹ sang ngang. Mối tình đầu lắm chôn sâu Khi em qua cầu làm hành trang ta tiễn nhau Biết rằng đời sẽ quên mau Hãy coi như mình chẳng hề quen nhau.